Sáng Thế Kí 1

Sáng tạo trời đất 

1 Ban đầu Đức Chúa Trời đã dựng nên trời và đất.

2 Đất không hình dạng và trống rỗng, và sự tối tăm bao phủ mặt vực; và Linh Đức Chúa Trời chuyển động trên mặt nước.

Linh của Đức Chúa Trời

Sai lầm thuyết Ba Ngôi : Họ coi đây là “Thần” — một Ngôi Vị (Person) hoàn toàn độc lập, đồng đẳng với Cha và Con. Họ tin rằng ở đây “Ngôi Ba” đang thực hiện nhiệm vụ riêng là “vận hành và hoàn thiện” công việc mà Cha đã định và Con đã phán.

 Linh của Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước tối tăm không phải như một khán giả, mà là một tác nhân đầy quyền năng. Chính Linh này mang theo hơi ấm và sự sống của Đấng Tạo Hóa để chuẩn bị cho vật chất thô sơ vâng theo Lời phán sau đó. Đó là sự hiện diện thực sự của Đức Chúa Trời đang bao phủ thế giới.

Chúng ta không nên hiểu Linh của Đức Chúa Trời là một thân vị thứ ba có hình thể riêng biệt như Cha và Con. Linh chính là dòng chảy thiêng liêng, là phương tiện mà qua đó Đức Chúa Trời hiện diện khắp nơi. Khi Kinh Thánh nói Linh vận hành, đó là chính Đức Chúa Trời đang hành động từ xa thông qua quyền năng vô hạn của Ngài.”

Linh của Đức Chúa Trời là dòng năng lượng, là hơi thở và là sự ảnh hưởng vĩnh cửu từ ngai của Đức Chúa Trời. Chính qua Linh này mà Đức Chúa Cha có mặt ở khắp mọi nơi và thực hiện công việc sáng tạo. Đừng lầm tưởng Linh là một thân vị có hình thể riêng biệt; đó là phương tiện mà qua đó Thiên Chúa tể trị vạn vật.”

  • Kinh Thánh hỗ trợ: “Tôi sẽ đi đâu xa Thần Chúa? Tôi sẽ trốn đâu khỏi mặt Chúa? Nếu tôi lên trời, Chúa ở đó; Nếu tôi nằm dưới âm phủ, kìa, Chúa cũng có tại đó.” (Thi thiên 139:7-8)

Sai lầm của thuyết Địa Chất

Những ai cố gắng nhét hàng triệu năm vào giữa Sáng thế ký 1:1 và 1:2 đang phá hủy sự liên tục của bản tường thuật thiêng liêng. Kinh Thánh trình bày một dòng thời gian rõ ràng từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc sáu ngày. Việc chấp nhận thuyết khoảng trống là một sự thỏa hiệp nguy hiểm với địa chất học vô thần

3 Đức Chúa Trời phán rằng: Phải có sự sáng; thì có sự sáng

4 Đức Chúa Trời thấy ánh sáng là tốt lành. Ngài phân rẽ ánh sáng khỏi bóng tối.

5 Đức Chúa Trời đặt tên sự sáng là ngày, sự tối là đêm. Vậy, có buổi tối và buổi sáng; ấy là ngày thứ nhất.

Ngày bắt đầu bằng buổi tối, và kết thúc vào buổi tối kế tiếp. Đây là cách đo lường thời gian của thần linh được thiết lập ngay từ ban đầu.

Ngày đầu tiên của thế giới bắt đầu trong bóng tối ( chiều )và tiến tới ánh sáng (mai), tượng trưng cho công tác của Chúa luôn mang lại hy vọng từ sự hỗn độn. Đơn vị “ngày” này là nền tảng thực tế cho chu kỳ bảy ngày, dẫn trực tiếp đến ngày thứ bảy thánh — ngày Sa-bát.

6 Và Đức Chúa Trời phán: “Hãy có một khoảng rộng ở giữa các tầng trời, và hãy để nó phân rẽ nước khỏi nước.

Bởi lời Đức Chúa Trời, các tầng trời đã có từ xưa… bầu khí quyển được tạo ra để phân chia nước ở dưới khoảng không với nước ở trên khoảng không.

7 Đức Chúa Trời làm nên khoảng không, phân rẽ nước ở dưới khoảng không cách với nước ở trên khoảng không; thì có như vậy.

Nước ở trên’ được giữ đúng vị trí bởi lời Ngài, tạo ra hiệu ứng nhà kính từng ban phước cho toàn bộ trái đất trước khi có sự sa ngã và trận lụt.

8 Đức Chúa Trời đặt tên khoảng không là trời. Vậy, có buổi tối và buổi sáng; ấy là ngày thứ hai.

9 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Những nước ở dưới trời phải tụ lại một nơi, và đất khô phải hiện ra; thì có như vậy.

10 Đức Chúa Trời gọi đất khô là Đất, và sự tụ lại của nước Ngài gọi là Biển. Và Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

11 Đoạn Đức Chúa Trời phán: “Đất phải sanh cây cỏ; cỏ kết hạt giống, cây ăn trái kết quả tùy theo loại, mà có hạt giống trong mình trên đất”; và có như vậy.

12 Đất sanh cây cỏ: cỏ kết hạt giống tùy theo loại, cây kết quả có hạt giống trong mình tùy theo loại. Và Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

13 Và có buổi tối và có buổi sáng , một ngày thứ ba.

14 Đoạn Đức Chúa Trời phán: “Phải có các vì sáng trong khoảng không trên trời, đặng phân ra ngày với đêm; và dùng làm dấu, định thì tiết, ngày và năm.

15 và hãy để chúng làm các vật sáng trong khoảng không của các tầng trời để ban ánh sáng trên đất”; và có như vậy.

16 Và Đức Chúa Trời đã làm nên hai vật sáng lớn; vật sáng lớn hơn để cai trị ngày, và vật sáng nhỏ hơn để cai trị đêm: Ngài cũng đã làm nên các ngôi sao nữa.

17 Đức Chúa Trời đặt các vì đó trong khoảng không trên trời, đặng soi sáng đất,

18 để quản trị trên ngày và trên đêm, và để phân rẽ ánh sáng khỏi bóng tối. Và Đức Chúa Trời đã thấy điều đó là tốt lành.

19 Vậy, có buổi tối và buổi sáng; ấy là ngày thứ tư. 

20 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Nước phải sinh sản các vật sống cho nhiều, và các loài chim phải bay trên mặt đất trong khoảng không trên trời.

21 Đức Chúa Trời sáng tạo các loài cá khổng lồ, mọi sinh vật bơi lội mà nước đầy dẫy tùy theo loại, và mọi loài chim có cánh tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

22 Đức Chúa Trời ban phước cho các loài đó mà phán rằng: Hãy sanh sản, thêm nhiều, làm cho đầy dẫy dưới biển; còn các loài chim hãy sanh sản trên đất cho nhiều. 

23 Vậy có buổi tối và buổi sáng; đó là ngày thứ năm.

24 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Đất phải sanh các vật sống tùy theo loại, tức là gia súc, côn trùng, và thú rừng tùy theo loại. Thì có như vậy.

25 Đức Chúa Trời tạo ra mọi loài thú rừng tùy theo loại chúng, các loài gia súc tùy theo loại chúng và mọi loài bò sát trên đất tùy theo loại chúng. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp.

Dựng nên loài người

26 Đức Chúa Trời phán, ‘Bây giờ chúng ta hãy tạo ra loài người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta, để họ quản trị loài cá biển, loài chim trời loài súc-vật, loài côn-trùng bò trên mặt đất, và khắp cả đất.

27 Đức Chúa Trời tạo ra loài người theo hình ảnh Ngài. Ngài tạo ra loài người theo hình ảnh Đức Chúa Trời. Ngài tạo ra người nam và người nữ.

28 Đức Chúa Trời ban phước cho loài người và phán rằng: Hãy sanh-sản, thêm nhiều, làm cho đầy-dẫy đất; hãy làm cho đất phục-tùng, hãy quản-trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời cùng các vật sống hành-động trên mặt đất.

29 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Này, ta sẽ ban cho các ngươi đủ các thứ cỏ kết hột mọc khắp mặt đất, và đủ các thứ cây kết quả có hột; ấy sẽ là thức ăn cho các ngươi.

30 Còn đối với mọi loài thú rừng, mọi loài chim trời và mọi loài bò sát trên đất, tức là mọi loài có sự sống, Ta ban mọi thứ cỏ xanh để làm thức ăn.’ Và điều đó đã xảy ra.

31 Đức Chúa Trời thấy mọi việc Ngài đã tạo nên thật rất tốt đẹp. Vậy có buổi tối và buổi sáng; đó là ngày thứ sáu.

 

.
.
.