
Sự công bình là sự ban cho của Đức Chúa Trời
Chúng ta đã thấy rằng sự công bình là sự ban cho nhưng không của Đức Chúa Trời dành cho mọi người tin. Không phải Đức Chúa Trời ban sự công bình cho một người như phần thưởng vì người ấy tin một số giáo điều nhất định. Tin Lành là một điều hoàn toàn khác với điều ấy. Đức tin thật chỉ có Đấng Christ làm đối tượng và thực sự đem sự sống của Đấng Christ vào trong lòng. Vì vậy, nơi nào Đấng Christ được tiếp nhận, nơi đó sự công bình của Ngài cũng được tiếp nhận.
Hành động thương xót ấy hoàn toàn phù hợp với sự công chính của Đức Chúa Trời. Tội lỗi trước hết là nghịch cùng Ngài, và Ngài có quyền tha thứ những sự xúc phạm nghịch cùng mình. Hơn nữa, Ngài ban chính sự sống của Ngài trong Đấng Christ làm sự chuộc tội, để sự uy nghi của luật pháp không bị hạ thấp nhưng được tôn cao. “Sự thương xót và lẽ thật đã gặp nhau; sự công bình và sự bình an đã hôn nhau.” Đức Chúa Trời vừa là Đấng công chính vừa là Đấng xưng công bình cho người tin nơi Đức Chúa Jêsus.
“Một người được xưng công bình bởi đức tin”
Phao-lô hỏi: “Vậy sự khoe mình ở đâu?” và trả lời: “Đã bị loại trừ.” Không phải bởi luật của việc làm, nhưng bởi luật của đức tin. Vì vậy ông kết luận rằng một người được xưng công bình bởi đức tin mà không bởi các việc làm của luật pháp. Ngài là Đức Chúa Trời của cả người Do Thái lẫn dân Ngoại, và cả hai đều được xưng công bình bởi cùng một phương cách. Sau cùng Phao-lô hỏi: “Vậy chúng ta có bởi đức tin mà làm cho luật pháp ra vô hiệu chăng?” và trả lời: “Chẳng hề như vậy; trái lại, chúng ta thiết lập luật pháp.”
Tình trạng của mọi người là giống nhau: “mọi người đều đã phạm tội.” Đức Chúa Trời là “Đấng xưng công bình cho người tin nơi Đức Chúa Jêsus.” Ngài xưng công bình cho những người đã phạm tội nhưng không bởi ân điển Ngài, qua sự cứu chuộc ở trong Đấng Christ Jêsus. Người được xưng công bình không nhận một thứ công bình do mình tạo ra. Người ấy nhận “sự công bình của Đức Chúa Trời bởi đức tin của Đức Chúa Jêsus Christ.”
Xưng công bình không để lại chỗ cho sự khoe mình
Bởi vì sự công bình là sự ban cho nhưng không của Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Jêsus Christ, không ai có thể khoe về bất cứ sự công bình nào mình có. “Ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu; điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời.” Nếu có điều gì tốt thật sự ở trong chúng ta, chúng ta đã nhận điều đó. Vì vậy chương trình cứu rỗi loại trừ sự kiêu ngạo của con người. Vinh hiển thuộc về Đấng Christ chứ không thuộc về người được cứu.
Sự khoe mình còn cho thấy con người chưa hiểu mình hoàn toàn lệ thuộc vào ân điển. Quyền năng của Đấng Christ thật sự có thể tha thứ, thanh tẩy và gìn giữ chúng ta, nhưng người nhận quyền năng ấy luôn biết nguồn của nó không nằm trong chính mình. Người công bình sống bởi đức tin, không bởi việc nhìn vào thành tích của mình. Nếu chúng ta nói rằng mình không có tội, chúng ta tự lừa dối mình; nhưng nếu xưng tội, Ngài thành tín và công bình để tha thứ và làm sạch chúng ta. Trong kế hoạch cứu rỗi không có chỗ cho lòng tự cao của con người.
Luật của việc làm và luật của đức tin
Luật của việc làm không loại trừ sự khoe mình. Nếu một người có thể được xưng công bình bởi việc làm của chính mình, người ấy sẽ có điều để khoe hơn người khác. Khi đó người ta sẽ liên tục so sánh mình với nhau để xem ai đã làm được nhiều hơn. Luật của việc làm giữ Mười Điều Răn ở hình thức bên ngoài, nhưng một người vẫn có thể trông có vẻ công bình trong khi bên trong chưa được thay đổi. Người ấy thậm chí có thể rất chân thành nhưng bị lừa dối khi nghĩ rằng mình có thể tự sản sinh sự vâng phục.
Luật của đức tin cũng hướng đến các điều răn của Đức Chúa Trời, nhưng kết quả hoàn toàn khác. Luật của việc làm đem lại hình thức; luật của đức tin đem lại thực chất. Luật của đức tin là luật pháp “như nó ở trong Đức Chúa Jêsus.” Một bên là nỗ lực của con người để tự giữ luật pháp; bên kia là sự thực hiện của điều ấy qua sự cứu chuộc ở trong Đấng Christ. Đức Chúa Trời không bao giờ định rằng con người sẽ lấy sự công bình từ các điều răn bằng sức riêng.
Tại sao chỉ có thể được xưng công bình bởi đức tin?
“Chúng ta kết luận rằng một người được xưng công bình bởi đức tin mà không bởi các việc làm của luật pháp.” Lý do rất đơn giản: không còn phương cách nào khác để một tội nhân được làm nên công bình. Mọi người đều đã phạm tội và không một ai có quyền năng trong chính mình để thực hiện trọn vẹn những điều luật pháp đòi hỏi. Dù ước muốn có mạnh đến đâu, sức riêng vẫn không thể tạo ra sự công bình của Đức Chúa Trời. Vì vậy nếu một người được làm nên công bình, điều ấy phải hoàn toàn bởi đức tin.
Nguyên tắc này không chỉ áp dụng vào giây phút một người mới tin. Sự xưng công bình từ đầu, đến cuối và trong mọi thời điểm đều bởi đức tin. Một Cơ Đốc nhân cũng không thể được xưng công bình bởi các việc làm của mình hơn một tội nhân chưa tin. Không ai có thể trở nên tốt và mạnh đến mức những việc làm của chính mình có thể xưng công bình cho mình. Đấng Christ không chỉ là cửa bước vào đời sống Cơ Đốc; Ngài vẫn là sự công bình của người tin trong suốt đời sống ấy.
Ân điển Đức Chúa Trời không chỉ tha những tội lỗi đã qua rồi để chúng ta tự đứng một mình trong phần đời còn lại. Chúng ta lệ thuộc vào Đấng Christ để sự công bình của Ngài tiếp tục được bày tỏ trong chúng ta cũng như khi lần đầu tiên chúng ta nhận nó. Chúa phán: “Hãy cứ ở trong Ta, và Ta trong các ngươi.” Vì “ngoài Ta, các ngươi chẳng làm chi được.”
Đức tin thật không loại bỏ việc làm
Nói rằng chúng ta được xưng công bình chỉ bởi đức tin không có nghĩa việc làm chẳng liên quan gì đến đức tin. Xưng công bình có nghĩa là làm cho công chính hay làm cho công bình, và sự công bình là làm điều đúng. Vì vậy đức tin xưng công bình là đức tin làm cho một người trở thành người làm theo luật pháp; đúng hơn, nó đặt sự làm theo luật pháp vào trong người ấy. “Chúng ta là công việc của Ngài, được dựng nên trong Đấng Christ Jêsus để làm những việc lành.” Chính Đức Chúa Trời hành động trong chúng ta cả sự muốn lẫn sự làm theo ý tốt lành của Ngài.
Một người không được xưng công bình bởi đức tin cộng việc làm, nhưng bởi đức tin duy nhất — một đức tin hành động. Việc làm không phải phần công đức được cộng thêm vào công lao của Đấng Christ. Nó là trái của việc Đức Chúa Trời đang hành động trong người đã tiếp nhận Đấng Christ. Đức tin thật không để con người bất động trong tội lỗi, bởi chính đức tin ấy đem sự sống của Đấng Christ vào trong lòng. Khi sự sống ấy hiện diện, nó sẽ sinh ra trái của nó.

Được xưng công bình bởi đức tin là được nhận Đấng Christ
Vậy được xưng công bình bởi đức tin không đơn giản là tin rằng một giáo lý về sự xưng công bình là đúng. Nó là thôi tìm sự công bình trong chính mình và tiếp nhận Đấng Christ làm sự công bình của mình. Đức tin thật đem sự sống của Ngài vào trong lòng; vì thế nó vừa loại trừ sự khoe mình vừa sinh ra sự vâng phục. Con người không được cứu bởi việc làm, nhưng cũng không được cứu bởi một thứ “đức tin” không có Đấng Christ và không thay đổi đời sống. Đức tin cứu rỗi là đức tin nhận Đấng Christ, và khi Ngài được tiếp nhận, sự công bình của Ngài trở thành một thực tại sống động trong con người.
Đọc tiếp: Đức tin có làm luật pháp ra vô hiệu không? | Luật pháp của Đức Chúa Trời có bị bãi bỏ không?
